子瞻再和前篇非惟格韵高绝而语意邓重相与甚

宋代 王诜
忆从南涧北山边,惯见岭云和野烟。 山深路僻空吊影,梦惊松竹风萧然。 杖藜芒履谢尘境,已甘老去栖林泉。 春篮彩术问康伯,夜灶养丹陪稚川。 渔樵每笑坐争席,鸥鹭无机驯我前。 一朝忽作长安梦,此生犹欲更问天。 归来未央拜天子,枯荄敢自期春妍。 造物潜移真幻影,感时未用惊桑田。 醉来却画山中景,水墨想像追当年。 玉堂故人相与厚,意使嫫母齐联娟。 岂知忧患耗心力,读书懒去但欲眠。 屠龙学就本无用,只堪投老依金仙。 更得新诗写珠玉,劝我不作区中缘。 佩服忠言匪论报,短章重次木瓜篇。
cóng nán jiàn běi shān biān   guàn jiàn lǐng yún yān
shān shēn kōng diào yǐng   mèng jīng sōng zhú fēng xiāo rán
zhàng máng xiè chén jìng   gān lǎo lín quán
chūn lán cǎi shù wèn kāng   zào yǎng dān péi zhì chuān
qiáo měi xiào zuò zhēng   ōu xùn qián
zhāo zuò cháng ān mèng   shēng yóu gèng wèn tiān
guī lái wèi yāng bài tiān   gāi gǎn chūn yán
zào qián zhēn huàn yǐng   gǎn shí wèi yòng jīng sāng tián
zuì lái què huà shān zhōng jǐng   shuǐ xiǎng xiàng zhuī dāng nián
táng rén xiàng hòu   shǐ 使 lián juān
zhī yōu huàn hào xīn   shū lǎn dàn mián
lóng xué jiù běn yòng   zhǐ kān tóu lǎo jīn xiān
gèng xīn shī xiě zhū   quàn zuò zhōng yuán
pèi zhōng yán fěi lùn bào   duǎn zhāng zhòng guā piān