自责

宋代 陆游
晨起登堂正幅巾,萧然聊欲养吾神。 凡心未免更诗字,习气犹思议古人。 买屩为登山寺去,彻灯缘爱月窗新。 何时一切消除尽,终作无怀上古民?
chén dēng táng zhèng jīn   xiāo rán liáo yǎng shén
fán xīn wèi miǎn gèng shī   yóu rén
mǎi juē wèi dēng shān   chè dēng yuán ài yuè chuāng xīn
shí qiè xiāo chú jǐn   zhōng zuò huái 怀 shàng mín