自在

唐代 白居易
杲杲冬日光,明暖真可爱。移榻向阳坐,拥裘仍解带。 小奴捶我足,小婢搔我背。自问我为谁,胡然独安泰。 安泰良有以,与君论梗概。心了事未了,饥寒迫于外。 事了心未了,念虑煎于内。我今实多幸,事与心和会。 内外及中间,了然无一碍。所以日阳中,向君言自在。
gǎo gǎo dōng guāng   míng nuǎn zhēn ài xiàng yáng zuò   yōng qiú réng jiě dài
xiǎo chuí   xiǎo sāo bèi wèn wèi shuí   rán ān tài
ān tài liáng yǒu   jūn lùn gěng gài xīn liǎo shì wèi liǎo   hán wài
shì le xīn wèi liǎo   niàn jiān nèi jīn shí duō xìng   shì xīn huì
nèi wài zhōng jiān   liǎo rán ài suǒ yáng zhōng   xiàng jūn yán zai