子与自闽远使相讯道失所贻书而诗篇幸存赋此报寄 其二
卧病山城未解颦,新诗一喜一酸辛。青云论旧年年少,白发关心事事真。
已自有珠贻汉浦,几时看剑合延津。乡园稍近无拘束,去就清时可细论。
wò
卧
bìng
病
shān
山
chéng
城
wèi
未
jiě
解
pín
颦
,
xīn
新
shī
诗
yī
一
xǐ
喜
yī
一
suān
酸
xīn
辛
qīng
。
yún
青
lùn
云
jiù
论
nián
旧
nián
年
shào
年
bái
少
,
fà
白
guān
发
xīn
关
shì
心
shì
事
zhēn
事
真
。
yǐ
已
zì
自
yǒu
有
zhū
珠
yí
贻
hàn
汉
pǔ
浦
,
jǐ
几
shí
时
kàn
看
jiàn
剑
hé
合
yán
延
jīn
津
xiāng
。
yuán
乡
shāo
园
jìn
稍
wú
近
jū
无
shù
拘
qù
束
,
jiù
去
qīng
就
shí
清
kě
时
xì
可
lùn
细
论
。