子与至武林

明代 李攀龙
良时能自至,嘉会无常期。长飙吹浮云,奄忽东南驰。 依依曳景光,泠泠发馀悲。非君命俦匹,游子安可为。 大江折其流,武林怆以摧。念今在往路,执手野徘徊。 何必同一身,中怀贵不疑。弹冠有逸响,驾言即前绥。
liáng shí néng zhì   jiā huì cháng cháng biāo chuī yún   yǎn dōng nán chí
jǐng guāng   líng líng bēi fēi jūn mìng chóu   yóu ān wèi
jiāng zhé liú   lín chuàng cuī niàn jīn zài wǎng   zhí shǒu pái huái
tóng shēn   zhōng huái 怀 guì tán guān yǒu xiǎng   jià yán qián suí