子聿以刚日读易柔日读春秋常至夜分每听之辄

宋代 陆游
朱颜已去鬓丝稠,知复人间几岁留?正可床头著周易,安能车上说春秋。 齑盐日昳从儿好,弦诵更阑解我忧。 时发一言常中理,绝胜问事不能休。
zhū yán bìn chóu   zhī rén jiān suì liú   zhèng chuáng tóu zhù zhōu   ān néng chē shàng shuō chūn qiū
yán cóng ér hǎo   xián sòng gēng lán jiě yōu
shí yán cháng zhōng   jué shèng wèn shì néng xiū