自玉山归竹隐投宿广平院

宋代 赵蕃
久客倦城市,薄言归田庐。 秣马待日斂,颠风忽来俱。 横策径成去,扑扑埃满须。 晴雷隐虚空,数雨如投珠。 渴甚念茗饮,迟回寻梵居。 少焉复前迈,行行过烟墟。 但惊田畴间,有似杭复苏。 及经道余冲,余流尚通渠。 乃悟适来雨,咫尺或有无。 天公本何心,分龙信非诬。 自兹到吾栖,岗岭更复迂。 山穷偶逢寺,可以休仆痡。 投鞍鞍议食事,仅具粥一盂。 道人吾故人,问我来崎岖。 既能设瓜果,村酒亦复沽。 我愧非渊明,僧诚远远公徒。 停杯竟高枕,梦境知何如。 明当带星起,草露徒侵裾。 还家一何忙,视竹齐架书。 优哉且自过,休问瓶无储。
jiǔ juàn chéng shì   báo yán guī tián  
dài liǎn   diān fēng lái  
héng jìng chéng   āi mǎn  
qíng léi yǐn kōng   shù tóu zhū  
shén niàn míng yǐn   chí huí xún fàn  
shǎo yān qián mài   xíng xíng guò yān  
dàn jīng tián chóu jiān   yǒu háng  
jīng dào chōng   liú shàng tōng  
nǎi shì lái   zhǐ chǐ huò yǒu  
tiān gōng běn xīn   fēn lóng xìn fēi  
dào   gǎng lǐng gèng  
shān qióng ǒu féng   xiū  
tóu ān ān shí shì   jǐn zhōu  
dào rén rén   wèn lái  
néng shè guā guǒ   cūn jiǔ  
kuì fēi yuān míng   sēng chéng yuǎn yuǎn gōng  
tíng bēi jìng gāo zhěn   mèng jìng zhī  
míng dāng dài xīng   cǎo qīn  
huán jiā máng   shì zhú jià shū  
yōu zāi qiě guò   xiū wèn píng chǔ