自越趋明上虞道中和季申梅四首 其三

宋代 赵鼎
玉瘦香寒不自持,潇然冷蕊暗疏枝。向来几许闲花木,及见春光烂漫时。
shòu xiāng hán chí   xiāo rán lěng ruǐ àn shū zhī xiàng lái xián huā   jiàn chūn guāng làn màn shí