自喻

唐代 王胄
予念天之生,生本空疏器。五岁禀慈训,愤悱读书志。 七岁辨声律,勤苦会诗赋。九岁执公卷,倜傥干名意。 乞荐乡老书,幸会春官试。折桂愧巍峨,依莲何气味。 性拙绝不佞,才短无馀地。前年会知己,荐章实非据。 宁见民说平,空荷君恩寄。瞿唐抵巴渝,往来名揽辔。 孤舟一水中,艰险实可畏。群操百丈牵,临难无苟避。 濆向江底发,水在石中沸。槌鼓称打宽,系纫呼下纬。 善恶胡可分,死生何足讳。骑衡与垂堂,非不知前喻。 临渊与履冰,非不知深虑。我今縻搢绅,善地谁人致。 城狐与社鼠,巧佞谁从庇。奴颜与婢膝,丑直谁从媚。 妻儿夐限越,容颜几憔悴。致身霄汉人,呃嚱尽贤智。
niàn tiān zhī shēng   shēng běn kōng shū suì bǐng xùn   fèn fěi shū zhì
suì biàn shēng   qín huì shī jiǔ suì zhí gōng juǎn   tǎng gàn míng
jiàn xiāng lǎo shū   xìng huì chūn guān shì zhé guì kuì wēi é   lián wèi
xìng zhuō jué nìng   cái duǎn qián nián huì zhī   jiàn zhāng shí fēi
níng jiàn mín shuō píng   kōng jūn ēn táng   wǎng lái míng lǎn pèi
zhōu shuǐ zhōng   jiān xiǎn shí wèi qún cāo bǎi zhàng qiān   lín nàn gǒu
fén xiàng jiāng   shuǐ zài shí zhōng fèi chuí chēng kuān   rèn xià wěi
shàn è fēn   shēng huì héng chuí táng   fēi zhī qián
lín yuān bīng   fēi zhī shēn jīn jìn shēn   shàn shuí rén zhì
chéng shè shǔ   qiǎo nìng shuí cóng yán   chǒu zhí shuí cóng mèi
ér xiòng xiàn yuè   róng yán qiáo cuì zhì shēn xiāo hàn rén   e jǐn xián zhì