自咏十韵

唐代 徐夤
只合沧洲钓与耕,忽依萤烛愧功成。未游宦路叨卑宦, 才到名场得大名。梁苑二年陪众客,温陵十载佐双旌。 钱财尽是侯王惠,骨肉偕承里巷荣。拙赋偏闻镌印卖, 恶诗亲见画图呈。多栽桃李期春色,阔凿池塘许月明。 寒益轻裯饶美寝,出乘车马免徒行。粗支菽粟防饥歉, 薄有杯盘备送迎。僧俗共邻栖隐乐,妻孥同爱水云清。 如今便死还甘分,莫更嫌他白发生。
zhī cāng zhōu diào gēng   yíng zhú kuì gōng chéng wèi yóu huàn dāo bēi huàn  
cái dào míng chǎng míng liáng yuàn èr nián péi zhòng   wēn líng shí zài zuǒ shuāng jīng
qián cái jìn shì hòu wáng huì   ròu xié chéng xiàng róng zhuō piān wén juān yìn mài  
è shī qīn jiàn huà chéng duō zāi táo chūn   kuò záo chí táng yuè míng
hán qīng chóu ráo měi qǐn   chū chéng chē miǎn xíng zhī shū fáng qiàn  
báo yǒu bēi pán bèi sòng yíng sēng gòng lín yǐn   tóng ài shuǐ yún qīng
jīn biàn 便 hái gān fēn   gèng xián bái shēng