自永康还连日又告旱恳祈勤恪初四五日再得甘霔农畴无高下沛然沾渥因赋绝句志喜 其二

宋代 程公许
稚苗苏醒晓风凉,老魃匆匆遽俶装。旬浃望霓心肺渴,暂须一啜露华香。
zhì miáo xǐng xiǎo fēng liáng   lǎo cōng cōng chù zhuāng xún jiā wàng xīn fèi zàn   chuài huá xiāng