自咏

宋代 陆游
纷纷世态但堪悲,一念萧然我亦奇。 醉里猖狂醒自笑,梦中虚幻觉方知。 江湖重复风波恶,齿发凋零岁月驰。 安得中原路如砥,渭川钓伴待多时。
fēn fēn shì tài dàn kān bēi   niàn xiāo rán  
zuì chāng kuáng xǐng xiào   mèng zhōng huàn jué fāng zhī  
jiāng chóng fēng è   chǐ 齿 diāo líng suì yuè chí  
ān zhòng yuán   wèi chuān diào bàn dài duō shí