自咏

宋代 陆游
茅舍萧条似宝坊,老人终日对炉香。 学荒自笑身空在,禄尽谁知寿更长。 陂水蘸堤常灩灩,麦苗覆块已苍苍。 经行更有欣然处,四野鉏耰满夕阳。
máo shè xiāo tiáo shì bǎo fāng   lǎo rén zhōng duì xiāng  
xué huāng xiào shēn kōng zài   jǐn shéi zhī shòu 寿 gèng zhǎng  
bēi shuǐ zhàn cháng yàn yàn   mài miáo kuài cāng cāng  
jīng xíng gèng yǒu xīn rán chù   chú yōu mǎn yáng