自咏

宋代 陆游
宦游畴昔偏天涯,万里东归岁月赊。 古道泥涂居士屩,荒畦烟雨故侯瓜。 园公溪父逢皆友,野寺山邮到即家。 病思渐轻重九近,又将乌帽插黄花。
huàn yóu chóu piān tiān   wàn dōng guī suì yuè shē
dào shì juē   huāng yān hòu guā
yuán gōng féng jiē yǒu   shān yóu dào jiā
bìng jiàn qīng chóng jiǔ jìn   yòu jiāng mào chā huáng huā