自咏

宋代 陆游
万事不挂眼,终年常避人。 荒畦荷锄晚,环堵结茆新。 病马何劳斥,轻鸥未肯驯。 虽惭市门卒,聊作葛天民。
wàn shì guà yǎn   zhōng nián cháng rén
huāng chú wǎn   huán jié máo xīn
bìng láo chì   qīng ōu wèi kěn xùn
suī cán shì mén   liáo zuò tiān mín