自咏

唐代 白居易
夜镜隐白发,朝酒发红颜。可怜假年少,自笑须臾间。 朱砂贱如土,不解烧为丹。玄鬓化为雪,未闻休得官。 咄哉个丈夫,心性何堕顽。但遇诗与酒,便忘寝与餐。 高声发一吟,似得诗中仙。引满饮一盏,尽忘身外缘。 昔有醉先生,席地而幕天。于今居处在,许我当中眠。 眠罢又一酌,酌罢又一篇。回面顾妻子,生计方落然。 诚知此事非,又过知非年。岂不欲自改,改即心不安。 且向安处去,其馀皆老闲。
jìng yǐn bái   cháo jiǔ hóng yán lián jiǎ nián shào   xiào jiān
zhū shā jiàn   jiě shāo wèi dān xuán bìn huà wèi xuě   wèi wén xiū de guān
duō zāi zhàng   xīn xìng duò wán dàn shī jiǔ   biàn 便 wàng qǐn cān
gāo shēng yín   shì shī zhōng xiān yǐn mǎn yǐn zhǎn   jǐn wàng shēn wài yuán
yǒu zuì xiān sheng   ér tiān jīn chǔ zài   dāng zhōng mián
mián yòu zhuó   zhuó yòu piān huí miàn   shēng fāng luò rán
chéng zhī shì fēi   yòu guò zhī fēi nián gǎi   gǎi xīn ān
qiě xiàng ān chǔ   jiē lǎo xián