自贻

唐代 齐己
心中身外更何猜,坐石看云养圣胎。名在好诗谁逐去, 迹依闲处自归来。时添瀑布新瓶水,旋换旃檀旧印灰。 晴出寺门惊往事,古松千尺半苍苔。
xīn zhōng shēn wài gèng cāi   zuò shí kàn yún yǎng shèng tāi míng zài hǎo shī shuí zhú  
xián chǔ guī lái shí tiān xīn píng shuǐ   xuán huàn zhān tán jiù yìn huī
qíng chū mén jīng wǎng shì   sōng qiān chǐ bàn cāng tái