自诒

宋代 陆游
愈老愈知生有涯,此时一念不容差。 身如病鹤长停料,心似山僧已弃家。 高枕时时闻解箨,卷帘片片数飞花。 饭余解带摩便腹,自取风炉煮晚茶。
lǎo zhī shēng yǒu   shí niàn róng chà  
shēn bìng zhǎng tíng liào   xīn shì shān sēng jiā  
gāo zhěn shí shí wén jiě tuò   juàn lián piàn piàn shù fēi huā  
fàn jiě dài biàn 便   fēng zhǔ wǎn chá