自诒

宋代 陆游
足蹇须人惯,颜衰著黶多。 饭迟惟静卧,酒至亦高歌。 蝗死繁蔬甲,霜清长药窠。 经旬邻父病,且喜复来过。
jiǎn rén guàn   yán shuāi zhù yǎn duō  
fàn chí wéi jìng   jiǔ zhì gāo  
huáng fán shū jiǎ   shuāng qīng zhǎng yào  
jīng xún lín bìng   qiě lái guò