子夜歌十八首

唐代 晁采
侬既剪云鬟,郎亦分丝发。觅向无人处,绾作同心结。 夜夜不成寐,拥被啼终夕。郎不信侬时,但看枕上迹。 何时得成匹,离恨不复牵。金针刺菡萏,夜夜得见莲。 相逢逐凉候,黄花忽复香。颦眉腊月露,愁杀未成霜。 明窗弄玉指,指甲如水晶。剪之特寄郎,聊当携手行。 寄语闺中娘,颜色不常好。含笑对棘实,欢娱须是枣。 良会终有时,劝郎莫得怒。姜蘖畏春蚕,要绵须辛苦。 醉梦幸逢郎,无奈乌哑哑。中山如有酒,敢借千金价。 信使无虚日,玉酝寄盈觥。一年一日雨,底事太多晴。 绣房拟会郎,四窗日离离。手自施屏障,恐有女伴窥。 相思百馀日,相见苦无期。褰裳摘藕花,要莲敢恨池。 金盆盥素手,焚香诵普门。来生何所愿,与郎为一身。 花池多芳水,玉杯挹赠郎。避人藏袖里,湿却素罗裳。 感郎金针赠,欲报物俱轻。一双连素缕,与郎聊定情。 寒风响枯木,通夕不得卧。早起遣问郎,昨宵何以过。 得郎日嗣音,令人不可睹。熊胆磨作墨,书来字字苦。 轻巾手自制,颜色烂含桃。先怀侬袖里,然后约郎腰。 侬赠绿丝衣,郎遗玉钩子。即欲系侬心,侬思著郎体。
nóng jiǎn yún huán   láng fēn xiàng rén chù   wǎn zuò tóng xīn jié
chéng mèi   yōng bèi zhōng láng xìn nóng shí   dàn kàn zhěn shàng
shí chéng   hèn qiān jīn zhēn hàn dàn   jiàn lián
xiāng féng zhú liáng hòu   huáng huā xiāng pín méi yuè   chóu shā wèi chéng shuāng
míng chuāng nòng zhǐ   zhǐ jia shuǐ jīng jiǎn zhī láng   liáo dāng xié shǒu xíng
guī zhōng niáng   yán cháng hǎo hán xiào duì shí   huān shì zǎo
liáng huì zhōng yǒu shí   quàn láng de jiāng niè wèi chūn cán   yào mián xīn
zuì mèng xìng féng láng   nài zhōng shān yǒu jiǔ   gǎn jiè qiān jīn jià
xìn shǐ 使   yùn yíng gōng nián   shì tài duō qíng
xiù fáng huì láng   chuāng shǒu shī píng zhàng   kǒng yǒu bàn kuī
xiāng bǎi   xiāng jiàn qiān cháng zhāi ǒu huā   yào lián gǎn hèn chí
jīn pén guàn shǒu   fén xiāng sòng mén lái shēng suǒ yuàn   láng wèi shēn
huā chí duō fāng shuǐ   bēi zèng láng rén cáng xiù   shī 湿 què luó cháng
gǎn láng jīn zhēn zèng   bào qīng shuāng lián   láng liáo dìng qíng
hán fēng xiǎng   tōng zǎo qiǎn wèn láng   zuó xiāo guò
láng yīn   lìng rén xióng dǎn zuò   shū lái
qīng jīn shǒu zhì   yán làn hán táo xiān huái 怀 nóng xiù   rán hòu yuē láng yāo
nóng zèng 绿   láng gōu zi nóng xīn   nóng zhù láng