紫阳真人歌

唐代 卢象
君不见先生耳鼻有仙骨,自号狂生中有物。金华侍讲三十年,儿戏公卿与簪笏。 青门抗行谢客儿,健笔连羁王献之。长安素绢书欲遍,主人爱惜常保持。 每叹二疏不足道,复言四皓常枯槁。去年寝疾弥数旬,神鬼盈庭谋一老。 长男泣血求司命,少女颦眉诵《灵宝》。还如简子复归来,更与洪崖同寿考。 上书北阙言授箓。税驾东州愿修道。初闻行路犹未信,果达吾君谓之好。 山阴旧宅作仙坛,湖上闲田种芝草。镜湖之水含杳冥,会稽仙洞多精灵。 须乘赤鲤游沧海,当以群鹅写道经。皇恩赠诗四十字,明主赐金三十镒。 供帐倾朝一送归,双童驷马从兹出。回看紫绶若轻尘,远别青门嗟故人。 鸳鹭差池攀羽盖,虹霓夭矫翊车轮。田田列侍浮丘伯,曾子荣过朱买臣。 余高若是有先觉,灭迹归根从大朴。千载悠悠等令威,十洲漫漫思方朔。 归去来,青牛顿足少迟回。忽然云雾不相见,唯有飘飘香气来。
jūn jiàn xiān sheng ěr yǒu xiān   hào kuáng shēng zhōng yǒu jīn huá shì jiǎng sān shí nián ér   gōng qīng zān    
qīng mén kàng xíng xiè ér   jiàn lián wáng xiàn zhī cháng ān juàn shū biàn zhǔ   rén ài cháng bǎo chí    
měi tàn èr shū dào   yán hào cháng gǎo nián qǐn shù xún shén   guǐ yíng tíng móu lǎo    
zhǎng nán xuè qiú mìng   shào pín méi sòng líng bǎo hái jiǎn guī lái gèng hóng   tóng shòu kǎo     寿    
shàng shū běi què yán shòu shuì jià dōng zhōu yuàn xiū dào chū wén xíng yóu wèi xìn guǒ   jūn wèi zhī hǎo      
shān yīn jiù zhái zuò xiān tán   shàng xián tián zhǒng zhī cǎo jìng zhī shuǐ hán yǎo míng kuài   xiān dòng duō jīng líng    
chéng chì yóu cāng hǎi   dāng qún é xiě dào jīng huáng ēn zèng shī shí míng   zhǔ jīn sān shí    
gòng zhàng qīng cháo sòng guī   shuāng tóng cóng chū huí kàn shòu ruò qīng chén yuǎn   bié qīng mén jiē rén    
yuān chā chí pān gài   hóng yāo jiǎo chē lún tián tián liè shì qiū zēng   róng guò zhū mǎi chén    
gāo ruò shì yǒu xiān jué   miè guī gēn cóng qiān zǎi yōu yōu děng lìng wēi shí   zhōu màn màn fāng shuò    
guī lái   qīng niú dùn shǎo chí huí rán yún xiāng jiàn wéi   yǒu piāo piāo xiāng lái