紫虚周道士还俗多年而贫老如故元帅石末公怜其无依复令归观就养

明代 刘基
白鹤栖青松,愿与人世违。松高风露寒,却向人间飞。 江湖无稻粱,岁莫将畴依。稽首浮丘公,涕泪洒毛衣。 浮丘怜老鹤,解悟既往非。浴以丹池泉,照以若木晖。 翛然骨髓清,还向青松归。松叶烟茸茸,松华雾菲菲。 可栖复可食,其乐天下稀。如何从雁骛,喋呻图身肥。
bái qīng sōng   yuàn rén shì wéi sōng gāo fēng hán   què xiàng rén jiān fēi
jiāng dào liáng   suì jiāng chóu shǒu qiū gōng   lèi máo
qiū lián lǎo   jiě wǎng fēi dān chí quán   zhào ruò huī
xiāo rán suǐ qīng   hái xiàng qīng sōng guī sōng yān róng róng   sōng huá fēi fēi
shí   tiān xià cóng yàn   dié shēn shēn féi