自序

宋代 吴惟信
一剑辞家竟陆沉,梦思空向故庐深。槎迷河汉千年恨,树隔关山万里心。 衣垢正怜贫未去,镜明忽有老相寻。春归不与人为约,青草催诗亦懒吟。
jiàn jiā jìng chén   mèng kōng xiàng shēn chá hàn qiān nián hèn shù   guān shān wàn xīn    
gòu zhèng lián pín wèi   jìng míng yǒu lǎo xiāng xún chūn guī rén wèi yuē qīng   cǎo cuī shī lǎn yín