自夏秋匮甚慨然有感

宋代 陆游
万卷纵横眼欲枯,老犹闭户诵唐虞。 故人谁复访生死,邻父幸能通有无。 云子翻匙新稻饭,天吴坼绣旧衣襦。 时平得掩松根骨,也胜王孙泣路隅。
wàn juàn zòng héng yǎn   lǎo yóu sòng táng
rén shuí fǎng 访 shēng   lín xìng néng tōng yǒu
yún fān shi xīn dào fàn   tiān chè xiù jiù
shí píng yǎn sōng gēn   shèng wáng sūn