自笑

宋代 陆游
三间茅屋寄沧浪,鸟出樊笼马脱缰。 灩灩陂塘秧水满,阴阴门巷麦风凉。 蔬盘旋采溪毛滑,篷艇新编露箬香。 捐尽浮名方自喜,一生枉是伴人忙。
sān jiān máo cāng làng   niǎo chū fán lóng tuō jiāng
yàn yàn bēi táng yāng shuǐ mǎn   yīn yīn mén xiàng mài fēng liáng
shū pán xuán cǎi máo huá   péng tǐng xīn biān ruò xiāng
juān jǐn míng fāng   shēng wǎng shì bàn rén máng