自笑

宋代 周文璞
自笑萧条甚,微吟坐到昏。 江风来扫地,山鸟见开门。 茶面龙头缩,花梢犊鼻温。 一从杯酒少,不复过深村。
xiào xiāo tiáo shén   wēi yín zuò dào hūn  
jiāng fēng lái sǎo   shān niǎo jiàn kāi mén  
chá miàn lóng tóu suō   huā shāo wēn  
cóng bēi jiǔ shǎo   guò shēn cūn