自笑

宋代 唐庚
已白穷经首,仍丹许国心。那能天补绽,更欲海填深。 儿馁嗔郎罢,妻寒望藁砧。世间南北路,何用尔沾襟。
bái qióng jīng shǒu   réng dān guó xīn néng tiān zhàn gèng   hǎi tián shēn    
ér něi chēn láng   hán wàng gǎo zhēn shì jiān nán běi   yòng ěr zhān jīn