子贤同游岐原

宋代 欧阳澈
投閒结客叩禅扃,拾得林间一种清。倚杖细听黄鸟语,捲帘遥指碧云生。 清风麈尾驱尘态,春露瓯心破宿酲。便拟躬耕傅岩下,翻惭没世未留名。
tóu xián jié kòu chán jiōng   shí lín jiān zhǒng qīng zhàng tīng huáng niǎo juǎn   lián yáo zhǐ yún shēng    
qīng fēng zhǔ wěi chén tài   chūn ōu xīn 宿 chéng biàn 便 gōng gēng yán xià fān   cán shì wèi liú míng