子相席上别诸子分韵

明代 王世贞
醉尔春风金屈卮,忽看山岳坐来移。停鞭欲尽幽州色,立马愁听出塞辞。 我自青云甘薄宦,谁当白雪问相思。向来天地耽烽火,摇首人间未可期。
zuì ěr chūn fēng jīn zhī   kàn shān yuè zuò lái tíng biān jǐn yōu zhōu   chóu tīng chū sài    
qīng yún gān báo huàn   shuí dāng bái xuě wèn xiāng xiàng lái tiān dān fēng huǒ yáo   shǒu rén jiān wèi