自喜

宋代 陆游
身闲仙不远,食足富何加。庭卧长生犊,园开手种花。 狂歌声跌宕,醉草笔横斜。八十明年是,衰残岂复嗟。
shēn xián xiān yuǎn   shí jiā tíng cháng shēng yuán   kāi shǒu zhòng huā    
kuáng shēng diē dàng   zuì cǎo héng xié shí míng nián shì shuāi   cán jiē