自喜

宋代 陆游
身寄人间世,心常古镜如。 唤醒狂蝶梦,扫尽老狐书。 年出乡闾石,贫过仕宦初。 村村是桃李,岂独爱吾庐。
shēn rén jiān shì   xīn cháng jìng
huàn xǐng kuáng dié mèng   sǎo jǐn lǎo shū
nián chū xiāng shí   pín guò shì huàn chū
cūn cūn shì táo   ài