自惜

唐代 孟郊
倾尽眼中力,抄诗过与人。自悲风雅老,恐被巴竹嗔。 零落雪文字,分明镜精神。坐甘冰抱晚,永谢酒怀春。 徒有言言旧,惭无默默新。始惊儒教误,渐与佛乘亲。
qīng jìn yǎn zhōng   chāo shī guò rén bēi fēng lǎo   kǒng bèi zhú chēn
líng luò xuě wén   fēn míng jìng jīng shén zuò gān bīng bào wǎn   yǒng xiè jiǔ huái 怀 chūn
yǒu yán yán jiù   cán xīn shǐ jīng jiào   jiàn chéng qīn