子吴子某既结茆竹洲以娱亲复于居之前沼为亭

宋代 吴儆
抱瓮自灌园,胜游贵人门。 有口自酌酒,胜与俗人言。 园中多蔓草,晨夕费锄芟。 遇夜或风雨,安得久盘旋。 村酒不常有,有亦多苦酸。 而况醉中语,缪误人所嫌。 不如饱吃饭,清风北窗眠。 眠多则无觉,梦境仍多端。 惟有古断简,言行皆圣贤。 读之未竟篇,眵昏如林镜, 读竟亦何为,聚讼徒喧烦。 厌烦以静胜,又类枯木禅。 揠苗不耘苗,亡羊两茫然。 何如池上亭,虚旷可看山。 山色日夕佳,晨兴夜气还。 宴坐日过午,清阴犹未迁。 西山倦拄颊,南山兴悠然。 晚山虽好不遮日,谁能独热望长安。
bào wèng guàn yuán   shèng yóu guì rén mén  
yǒu kǒu zhuó jiǔ   shèng rén yán  
yuán zhōng duō màn cǎo   chén fèi chú shān  
huò fēng   ān jiǔ pán xuán  
cūn jiǔ cháng yǒu   yǒu duō suān  
ér kuàng zuì zhōng   miù rén suǒ xián  
bǎo chī fàn   qīng fēng běi chuāng mián  
mián duō jué   mèng jìng réng duō duān  
wéi yǒu duàn jiǎn   yán xíng jiē shèng xián  
zhī wèi jìng piān   chī hūn lín jìng  
jìng wéi   sòng xuān fán  
yàn fán jìng shèng   yòu lèi chán  
miáo yún miáo   wáng yáng liǎng máng rán  
chí shàng tíng   kuàng kàn shān  
shān jiā   chén xīng hái  
yàn zuò guò   qīng yīn yóu wèi qiān  
西 shān juàn zhǔ jiá   nán shān xīng yōu rán  
wǎn shān suī hǎo zhē   shuí néng wàng cháng ān