自武昌渡江宿大别
疏钟夜半落云房,今夕何由见武昌。流水有情怜我老,秋风无恙断人肠。
千年芳草题鹦鹉,万里长江入汉阳。大别原非分别者,登临不用更悲伤。
shū
疏
zhōng
钟
yè
夜
bàn
半
luò
落
yún
云
fáng
房
,
jīn
今
xī
夕
hé
何
yóu
由
jiàn
见
wǔ
武
chāng
昌
liú
。
shuǐ
流
yǒu
水
qíng
有
lián
情
wǒ
怜
lǎo
我
qiū
老
,
fēng
秋
wú
风
yàng
无
duàn
恙
rén
断
cháng
人
肠
。
qiān
千
nián
年
fāng
芳
cǎo
草
tí
题
yīng
鹦
wǔ
鹉
,
wàn
万
lǐ
里
cháng
长
jiāng
江
rù
入
hàn
汉
yáng
阳
dà
。
bié
大
yuán
别
fēi
原
fèn
非
bié
分
zhě
别
dēng
者
,
lín
登
bù
临
yòng
不
gèng
用
bēi
更
shāng
悲
伤
。