子温县丞侄长篇见赠并携少卿伯父梅堂所赋绝句相示翰墨宛然叹息久之因次其韵

宋代 张扩
平生张洪州,豪气压群士。唾视狗鼠辈,纷纷何足数。 晚登文石陛,剑服峨櫑具。高论忍违时,所愧罔君父。 至今家集中,秩秩有伦次。流传到诸孙,谁复步亦步。 此翁日已远,畴昔旦暮遇。何温少也爽,芝兰秀而紫。 状貌类洪州,谈笑了万事。笔端见微铓,妙解如削鐻。 精刚金百鍊,该贯龟五聚。俗学不足诋,纷纶或殊趣。 斯文悬诸天,字字有分付。诐词颇乱真,芜颣少删去。 吾子壮且勇,政在戒逸豫。昨者忽过门,短袖出长句。 轩然祢正平,坐诵鹦鹉赋。洞庭莽空阔,终日奏咸濩。 初非郭林宗,岂识黄叔度。但惊锦囊文,及此春秋富。 未能赏雌霓,且复说奇字。吾年过半百,世事亦何慕。 杖屦相扶携,筋骸日僵仆。犹于五字中,彫刻叹冰柱。 习气未易扫,贪味如桂蠹。肯借梅堂篇,风流忆张绪。 珍藏几何时,应有神物护。今晨偶开展,英彩照江阜。 后生要着鞭,探讨及微处。遗予真过矣,娟洁忌沾污。 清梦渺春草,俚谈羞杕杜。慎勿索其馀,恐君痴叔似。
píng shēng zhāng hóng zhōu   háo qún shì tuò shì gǒu shǔ bèi fēn   fēn shù    
wǎn dēng wén shí   jiàn é léi gāo lùn rěn wéi shí suǒ   kuì wǎng jūn    
zhì jīn jiā zhōng   zhì zhì yǒu lún liú chuán dào zhū sūn shuí      
wēng yuǎn   chóu dàn wēn shǎo shuǎng zhī   lán xiù ér    
zhuàng mào lèi hóng zhōu   tán xiào le wàn shì duān jiàn wēi máng miào   jiě xuē    
jīng gāng jīn bǎi liàn   gāi guàn guī xué fēn   lún huò shū    
wén xuán zhū tiān   yǒu fèn luàn zhēn   lèi shǎo shān    
zhuàng qiě yǒng   zhèng zài jiè zuó zhě guò mén duǎn   xiù chū cháng    
xuān rán zhèng píng   zuò sòng yīng dòng tíng mǎng kōng kuò zhōng   zòu xián    
chū fēi guō lín zōng   shí huáng shū dàn jīng jǐn náng wén   chūn qiū    
wèi néng shǎng   qiě shuō nián guò bàn bǎi shì   shì    
zhàng xiāng xié   jīn hái jiāng yóu zhōng diāo   tàn bīng zhù    
wèi sǎo   tān wèi guì kěn jiè méi táng piān fēng   liú zhāng    
zhēn cáng shí   yīng yǒu shén jīn chén ǒu kāi zhǎn yīng   cǎi zhào jiāng    
hòu shēng yào zhuó biān   tàn tǎo wēi chù zhēn guò juān   jié zhān    
qīng mèng miǎo chūn cǎo   tán xiū shèn suǒ kǒng   jūn chī shū shì