自谓

宋代 白玉蟾
造物果小儿,可得问天公。 一生贫到骨,万感悲填胸。 形神本尘坌,身世相羁笼。 安得骑玉鳌,眇然追冥鸿。 锦步四十里,濁哉一石崇。 东阁万张颐,哺一公孙洪。 铜山流臭泉,到了埋邓通。 何如德行贵,晞颜师仲弓。 文苑丽长春,学海深无穷。 人自泾渭水,我但夷齐风。 貂裘有何异,羊枣远不同。 人生水上萍,世事江头枫。 三思欲四休,一拙胜万工。 炎宅煎杀人,此身如甑中。 於道有所味,触意无复仲。 心杓指以南,性水决而东。 炼得身如鹤,始可冲秋空。 道人亦不贫,朝灌三畦松。
zào guǒ xiǎo ér   wèn tiān gōng  
shēng pín dào   wàn gǎn bēi tián xiōng  
xíng shén běn chén bèn   shēn shì xiàng lóng  
ān áo   miǎo rán zhuī míng hóng 鸿  
jǐn shí   zhuó zāi shí chóng  
dōng wàn zhāng   gōng sūn hóng  
tóng shān liú chòu quán   dào le mái dèng tōng  
xíng guì   yán shī zhòng gōng  
wén yuàn cháng chūn   xué hǎi shēn qióng  
rén jīng wèi shuǐ   dàn fēng  
diāo qiú yǒu   yáng zǎo yuǎn tóng  
rén shēng shuǐ shàng píng   shì shì jiāng tóu fēng  
sān xiū   zhuō shèng wàn gōng  
yán zhái jiān shā rén   shēn zèng zhōng  
dào yǒu suǒ wèi   chù zhòng  
xīn biāo zhǐ nán   xìng shuǐ jué ér dōng  
liàn shēn   shǐ chōng qiū kōng  
dào rén pín   cháo guàn sān sōng