自慰

明代 饶与龄
日边佳气郁葱浮,万里勉策蹒跚脚。筮仕恰当从政年,步趋敢踵古人躅。 听命苍苍不过求,素位休休聊自乐。开篷四望云渺茫,长啸一声心愈廓。
biān jiā cōng   wàn miǎn pán shān jiǎo shì shì qià dàng cóng zhèng nián   gǎn zhǒng rén zhú
tīng mìng cāng cāng guò qiú   wèi xiū xiū liáo kāi péng wàng yún miǎo máng   cháng xiào shēng xīn kuò