自万松岭之龙山 其一

宋代 黄裳
万松虽落斧斤手,一径尚邀行路人。岭是松非休更问,逍遥巾下已离尘。
wàn sōng suī luò jīn shǒu   jìng shàng yāo xíng rén lǐng shì sōng fēi xiū gèng wèn xiāo   yáo jīn xià chén