自通远驿还南昌留别仲林兼酬赠诗 其一

清代 罗运崃
夙昔闻高卧,春江一识君。横杯汉阳树,剪烛武昌云。 翔鹤飘音远,空林照影纷。窥天惟有色,独立傍斜曛。
wén gāo   chūn jiāng shí jūn héng bēi hàn yáng shù   jiǎn zhú chāng yún
xiáng piāo yīn yuǎn   kōng lín zhào yǐng fēn kuī tiān wéi yǒu   bàng xié xūn