自题小像集唐十二首 其三
堪把长悬在户庭,却疑身在小蓬瀛。满堂动色嗟神妙,挂壁高泉似有声。
看去便须终日往,坐来疑有白云生。
一沟泛碧春流水,宁敢匆匆便濯缨。
kān
堪
bǎ
把
zhǎng
长
xuán
悬
zài
在
hù
户
tíng
庭
,
què
却
yí
疑
shēn
身
zài
在
xiǎo
小
péng
蓬
yíng
瀛
。
。
mǎn
满
táng
堂
dòng
动
sè
色
jiē
嗟
shén
神
miào
妙
,
guà
挂
bì
壁
gāo
高
quán
泉
shì
似
yǒu
有
shēng
声
。
。
kàn
看
qù
去
biàn
便
xū
须
zhōng
终
rì
日
wǎng
往
,
zuò
坐
lái
来
yí
疑
yǒu
有
bái
白
yún
云
shēng
生
。
。
yī
一
gōu
沟
fàn
泛
bì
碧
chūn
春
liú
流
shuǐ
水
,
níng
宁
gǎn
敢
cōng
匆
cōng
匆
biàn
便
zhuó
濯
yīng
缨
。
。