自题小像集唐十二首 其九
倏然云鹤见高情,休向津头问去程。
碧水青山无限思,千山万水不曾行。每嗟尘世长多事,拟作闲人过此生。
身贱自惭贫骨相,几人能遂筑金成。
shū
倏
rán
然
yún
云
hè
鹤
jiàn
见
gāo
高
qíng
情
,
xiū
休
xiàng
向
jīn
津
tóu
头
wèn
问
qù
去
chéng
程
。
bì
碧
shuǐ
水
qīng
青
shān
山
wú
无
xiàn
限
sī
思
,
qiān
千
shān
山
wàn
万
shuǐ
水
bù
不
céng
曾
xíng
行
měi
。
jiē
每
chén
嗟
shì
尘
cháng
世
duō
长
shì
多
nǐ
事
,
zuò
拟
xián
作
rén
闲
guò
人
cǐ
过
shēng
此
生
。
shēn
身
jiàn
贱
zì
自
cán
惭
pín
贫
gǔ
骨
xiāng
相
,
jǐ
几
rén
人
néng
能
suì
遂
zhù
筑
jīn
金
chéng
成
。