自天津南所经由亡不陆沈者聊成短述兼志忧年得十六韵

明代 王世贞
脉涌中原破,堤平万穴趋。青天回碣石,大壑播方壶。 甲子尧年偶,庚辰禹佐殊。向来分水陆,兹往混江湖。 远舍晨都鳄,危樯夜宅乌。鸥行饶道路,桧偃夺菰蒲。 急瀑千珠溅,宽流一镜铺。縠文寒茧栗,锦色昼模糊。 怒激钲声废,微争线力扶。身轻仍燕雀,势定始妻孥。 瘗马祠空白,看龟目易朱。客程兹地险,民力几时苏。 沈灶生涯尽,投薪骨髓枯。茫茫上帝远,吾意欲招巫。
mài yǒng zhōng yuán   píng wàn xué qīng tiān huí jié shí   fāng    
jiǎ yáo nián ǒu   gēng chén zuǒ shū xiàng lái fēn shuǐ   wǎng hùn jiāng    
yuǎn shě chén dōu è   wēi qiáng zhái ōu xíng ráo dào guì   yǎn duó    
qiān zhū jiàn   kuān liú jìng wén hán jiǎn jǐn   zhòu    
zhēng shēng fèi   wēi zhēng xiàn 线 shēn qīng réng yàn què shì   dìng shǐ    
kòng bái   kàn guī zhū chéng xiǎn mín   shí    
shěn zào shēng jǐn   tóu xīn suǐ máng máng shàng yuǎn   zhāo