自天封登华顶将自桐柏以归土人谓之望海尖

宋代 韩元吉
连天松影转崔嵬,夹道桃花迤逦开。便觉胸中有东海,不知脚底是三台。 閒云自作千峰雨,流水真成万壑雷。唤起吹笙王子晋,夜深乘月上琼台。
lián tiān sōng yǐng zhuǎn cuī wéi   jiā dào táo huā kāi biàn jué 便 xiōng zhōng yǒu dōng hǎi   zhī jiǎo shì sān tái    
xián yún zuò qiān fēng   liú shuǐ zhēn chéng wàn léi huàn chuī shēng wáng jìn   shēn chéng yuè shàng qióng tái