自叹三首

宋代 文天祥
北辙更寒暑,南冠几晦冥。 家山时入梦,妻子亦关情。 惆怅心如失,崎岖命复轻。 遭时命如此,薄分笑三生。
běi zhé gèng hán shǔ   nán guān huì míng  
jiā shān shí mèng   guān qíng  
chóu chàng xīn shī   mìng qīng  
zāo shí mìng   báo fēn xiào sān shēng