自唐安之成都

宋代 陆游
出门犹苦雨,度堑喜新晴。 日正车无影,风高盖有声。 疏疏稚苗立,郁郁晚桑生。 宿醉行犹倦,无人为解酲。
chū mén yóu   qiàn xīn qíng  
zhèng chē yǐng   fēng gāo gài yǒu shēng  
shū shū zhì miáo   wǎn sāng shēng  
宿 zuì xíng yóu juàn   rén wéi jiě chéng