自叹

明代 于谦
白发太无情,年来次第生。官清存晚节,才薄负虚名。 秋雨黄河水,春风碗子城。巡行知几度,候吏厌逢迎。
bái tài qíng   nián lái shēng guān qīng cún wǎn jié cái   báo míng    
qiū huáng shuǐ   chūn fēng wǎn chéng xún xíng zhī hòu   yàn féng yíng