自叹

宋代 刘过
群公更屋居,官贵辄鼎台。 艳妆照珠翠,寒谷嘘春回。 书生穷蹇甚,一笑百祸胎。 何时业债尽,面目还本来。
qún gōng gèng   guān guì zhé dǐng tái
yàn zhuāng zhào zhū cuì   hán chūn huí
shū shēng qióng jiǎn shén   xiào bǎi huò tāi
shí zhài jǐn   miàn huán běn lái