自叹

明代 顾璘
自叹百年客,离尘复入尘。关山南徼路,风雨独行身。 向物情俱淡,还家梦已频。须知千白璧,难买一阳春。
tàn bǎi nián   chén chén guān shān nán jiǎo   fēng xíng shēn
xiàng qíng dàn   huán jiā mèng pín zhī qiān bái   nán mǎi yáng chūn