自讼

宋代 陆游
年少宁知道废兴,搏风变化羡鲲鹏。 贪求但欲攀分寸,痛定方惭乞斗升。 灵府已能澄似水,俗绿更觉薄于僧。 挂冠且喜身萧散,二顷宁须退可凭。
nián shào níng zhī dào fèi xīng   fēng biàn huà xiàn kūn péng  
tān qiú dàn pān fēn cùn   tòng dìng fāng cán dòu shēng  
líng néng chéng shì shuǐ   绿 gèng jué báo sēng  
guà guān qiě shēn xiāo sàn   èr qǐng níng tuì 退 píng