自讼

宋代 王安石
孔子见南子,子路为不怡。 欲从公山氏,勃郁见色辞。 道如天之苍,万物不能缁。 弟子尚不信,况余乏才资。 明知古人仁,语默各有时。 苟出不自慎,果为听者疑。 白圭尚有磨,驷马犹能追。 一言成不智,虽悔欲何为。 彼狂上古杳默无人声,日月不忒山川平。 人与鸟兽相随行,祖孙一死十百生。 万物不给乃相兵,伏羲画法作後程。 渔虫猎兽宽群争,势不得已当经营。 非以示世为聪明,方分类别物有名。 夸贤尚功列耻荣,蛊伪日巧雕元精。 至言一出众辄惊,上智闭匿不敢成。 因时就俗救刖黥,惜哉彼狂以文鸣。 强取色乐要聋盲,震荡沈浊终无清。 诙诡徒乱圣人氓,岂若泯默死蚕耕。
kǒng jiàn nán   wèi
cóng gōng shān shì   jiàn
dào tiān zhī cāng   wàn néng
shàng xìn   kuàng cái
míng zhī rén rén   yǒu shí
gǒu chū shèn   guǒ wèi tīng zhě
bái guī shàng yǒu   yóu néng zhuī
yán chéng zhì   suī huǐ wéi
kuáng shàng yǎo rén shēng   yuè shān chuān píng
rén niǎo shòu xiāng suí xíng   sūn shí bǎi shēng
wàn gěi nǎi xiāng bīng   huà zuò hòu chéng
chóng liè shòu kuān qún zhēng   shì de dāng jīng yíng
fēi shì shì wèi cōng ming   fāng fēn lèi bié yǒu míng
kuā xián shàng gōng liè chǐ róng   wěi qiǎo diāo yuán jīng
zhì yán chū zhòng zhé jīng   shàng zhì gǎn chéng
yīn shí jiù jiù yuè qíng   zāi kuáng wén míng
qiáng yào lóng máng   zhèn dàng shěn zhuó zhōng qīng
huī guǐ luàn shèng rén máng   ruò mǐn cán gēng